Y Ploi sinh ra để dành cho âm nhạc. Đôi tay của chàng trai người Jrai ấy như có phép màu, chạm vào đâu cũng thành giai điệu. Anh tinh thông từ Guitar, Organ hiện đại cho đến những nhạc cụ truyền thống, nhưng có lẽ, chỉ khi đứng bên dàn T'rưng, cái "chất" nghệ sĩ của Y Ploi mới thăng hoa rực rỡ nhất.
Tiếng đàn của anh mang đậm hơi thở của nắng gió Tây Nguyên, nhưng lại chất chứa một niềm tự hào rất riêng về mảnh đất An Phú. Đặc biệt, qua tác phẩm viết về An Phú – quê hương mới trong những ngày đầu sáp nhập, ngón đàn của Y Ploi như "bay" lên, quyện vào gió núi mây ngàn. Người nghe như thấy được cả sự chuyển mình thay da đổi thịt của vùng đất này: vừa rộn ràng, háo hức nhịp sống mới, lại vừa sâu lắng, ân tình đậm đà bản sắc buôn làng. Tiếng đàn ấy không chỉ là kỹ thuật điêu luyện, mà là tiếng lòng của một người con muốn dùng âm nhạc để ngợi ca vẻ đẹp của quê hương đang từng ngày vươn lên mạnh mẽ.
Người ta say mê tiếng đàn của Y Ploi một, nhưng lại kính trọng nhân cách sống của anh đến mười. Lần đầu gặp mặt, đối diện với mái tóc đã bạc trắng gần hết mái đầu và gương mặt hằn in sương gió, ít ai ngờ rằng người nghệ sĩ ấy mới ngoài 40.
Sự già dặn "trước tuổi" ấy không phải do thời gian, mà là dấu ấn của những đêm dài trăn trở, của bao lo toan đè nặng lên vai người đàn ông chưa từng lập gia đình riêng. Y Ploi đã chọn một lối đi đầy chông gai nhưng ngập tràn tình thương: dang rộng vòng tay đón nhận và cưu mang những đứa trẻ mồ côi, cơ nhỡ. Có những thời điểm, ngôi nhà nhỏ của anh là mái ấm của hơn chục đứa trẻ không cùng huyết thống. Anh làm cha, làm mẹ, lo từng bữa ăn giấc ngủ, hy sinh cả tuổi thanh xuân và hạnh phúc cá nhân để bù đắp những mất mát cho các em. Mái tóc bạc sớm của Y Ploi chính là minh chứng đẹp đẽ nhất cho một trái tim "Bồ Tát" giữa đời thường.
Không chỉ nuôi dưỡng các em khôn lớn về thể xác, Y Ploi còn là người thắp lên ngọn lửa đam mê nghệ thuật trong tâm hồn những đứa trẻ buôn làng.

Với tâm niệm giản dị mà sâu sắc: "Con người sống có tình thương thì sẽ có tất cả", anh mở những lớp dạy nhạc miễn phí ngay tại nhà. Giữa không gian mộc mạc của làng Pông Phrao, tiếng đàn T'rưng, tiếng đàn organ vẫn ngày ngày vang lên dìu dặt. Anh kiên nhẫn uốn nắn từng đôi tay nhỏ, dạy các em biết yêu từng nốt nhạc, từng làn điệu dân ca.
Âm nhạc của Y Ploi trao đi không chỉ là kỹ năng biểu diễn, mà là liều thuốc chữa lành những vết thương lòng, giúp các em nhỏ kém may mắn tìm thấy niềm vui và sự tự tin để bước ra cuộc đời. Anh đang âm thầm gieo những hạt mầm văn hóa, để thế hệ mai sau của An Phú vẫn biết giữ gìn và tự hào về bản sắc dân tộc mình.
Giữa cuộc sống bộn bề, câu chuyện về Y Ploi – người nghệ sĩ tóc bạc với tiếng đàn Tơ rưng mê hoặc và trái tim nhân hậu – như một nốt nhạc trong trẻo, gieo vào lòng người niềm tin về tình người và sức sống mãnh liệt của văn hóa Tây Nguyên.
Thúy Hằng
English 





